You are currently browsing tcn’s articles.

 

Khi đêm xuống và bóng tối bao trùm thành phố thì những ngọn đèn chiếu sáng rực rỡ trong các lâu đài, trong những ngôi nhà, và các cửa hiệu. Những đám đông trong trang phục lễ hội tràn ngập đường phố. Gương mặt của họ thể hiện niềm vui yến tiệc.

Tránh xa sự ồn ào ầm ĩ của đám đông, tôi dạo bước một mình, suy ngẫm về Con Người mà sự vĩ đại của ngài đang được người ta tôn vinh, về vị Thiên tài của mọi thời đại, người đã chào đời trong sự nghèo khó, sống cuộc đời đức hạnh, và chết trên thập tự giá.

Rồi tôi ngẫm nghĩ về ngọn đuốc đang cháy, ngọn đuốc soi sáng ngôi làng khiêm tốn ở Syria bởi Chúa Thánh Linh… Ngài đang vận hành qua mọi thời đại, từ nền văn minh này đến nền văn minh khác để soi rọi chân lý của ngài.

Đến công viên, tôi buông mình xuống chiếc băng ghế thô mộc.  Qua hàng cây trụi lá tôi quan sát những đường phố đông đúc người và lắng nghe những bản thánh ca cùng những khúc hát vọng đến từ đám đông trẩy  hội.

Sau một tiếng đồng hồ chìm lắng trong trầm tư, tôi chợt nhìn sang bênh, ngạc nhiên nhận thấy đã có  một người đang ngồi cạnh tôi. Với một nhánh cây nhỏ, người ấy chăm chú vẽ những hình ảnh mơ hồ trên mặt đất. Kinh ngạc bởi vì  chẳng hề nghe tiếng động nào cho biết có người đến gần, nhưng tôi nhủ thầm, “Ông ấy trông cũng cô đơn như mình.” Quan sát kỹ, tôi nhận thấy người mặc trang phục kiểu cổ với mái tóc dài. Rõ ràng là một người đáng kính, đáng để chú tâm. Dường như đọc biết suy nghĩ của tôi, người nhẹ nhàng lên tiếng, “Xin chào, con trai.”

“Xin chào,” tôi kính cẩn đáp lời. Giọng nói của người dịu dàng đến lạ thường. Tôi hỏi người, “Có phải ông là người xa lạ mới tới thành phố này?”

“Vâng, ta là người lạ trong thành phố này, và trong mọi nơi khác,” người trả lời. Tôi tìm cách an ủi, “Trong những ngày lễ hội, người lạ cũng nên quên rằng mình là kẻ ngoại cuộc để cảm nhận sự tử tế và  hào phóng của mọi người.” Người trả lời, giọng mệt mỏi, “Trong những ngày này ta cảm thấy còn xa lạ hơn nữa.” Nói xong, người ngước nhìn bầu trời trong sáng, chăm chú nhìn các vì sao, môi người rung lên như thể đã tìm thấy trong bầu trời hình ảnh của một xứ sở xa xôi. Thái độ lạ lùng của người khiến tôi chăm chú, “Đây là thời điểm trong năm mọi người tỏ ra tử tế với người khác. Người giàu nhớ đến người nghèo và người quyền thế đoái xem kẻ thấp hèn.”

“Vâng, nhưng sự thương xót nhất thời của kẻ giàu đối với người nghèo thật là cay đắng,” người đáp, “sự thương cảm của kẻ mạnh đối với người yếu đuối chẳng có gì khác hơn là sự biểu thị của kẻ bề trên.”

“Lời ông nói thật chí lý. Song, người nghèo không hề quan tâm người giàu đang nghĩ gì, và kẻ đói chẳng bận tâm đến việc miếng bánh họ đang thèm khát đã được nhồi và nướng như thế nào.” Tôi vặn lại.

Người đáp, “Người nhận lãnh chẳng nghĩ suy gì, nhưng người ban cho phải mang vác gánh nặng tự tra vấn xem mình làm việc thiện là vì tình người, vì  lòng tương thân tương ái, hay vì sự tự tôn.”

Kinh ngạc vì sự thông tuệ của người, tôi bắt đầu chăm chú vào bề ngoài trông có vẻ cổ xưa cũng như trang phục khá kỳ dị của người. Rồi định thần, tôi hỏi, “Có lẽ ông đang cần giúp đỡ; ông có vui lòng nhận một ít tiền?” Cười buồn bã, người đáp lời, “Vâng, ta rất thiếu thốn, nhưng không phải thiếu vàng hay bạc.”

Ngạc nhiên, tôi hỏi lại, “Vậy thì ông thiếu gì?”

“Ta cần một chỗ ở. Ta cần một chỗ để gối đầu và suy nghĩ.”

“Xin ông vui lòng nhận hai đồng đê-na này mà đi tìm một quán trọ,” tôi nói.

Đượm vẻ thất vọng, người trả lời, “Ta đã đến từng quán trọ, gõ mọi cửa, nhưng vô ích. Ta đã bước vào tất cả hiệu thực phẩm, nhưng chẳng ai quan tâm đến ta. Ta không đói, ta chỉ bị tổn thương;  không mệt mỏi, ta chỉ thất vọng;  không tìm kiếm một chỗ trú thân, ta chỉ tìm một chỗ trong lòng người.”

Tôi nhủ thầm, “Thật là một kẻ lập dị! Lúc thì phát ngôn như một triết gia, lúc thì chẳng khác gì một kẻ tâm thần!” Khi tôi đang để dòng ý tưởng này tuôn chảy trong trí thì người khởi  chăm nhìn  tôi, giọng trĩu nặng, “Vâng, ta là một kẻ tâm thần, nhưng ngay cả một kẻ tâm thần cũng nhận ra rằng mình chỉ là một khách lạ không chỗ trú thân và là một người đói khát không tìm được thức ăn, bởi vì lòng người vô cảm.”

Tôi cất tiếng xin lỗi,”Tôi rất tiếc về những suy nghĩ nông nỗi ấy. Ông có vui lòng nhận sự giúp đỡ này mà đi tìm một chỗ trọ?”

Người nhìn tôi nghiêm khắc, “Ta đã gõ cửa của ngươi cùng mọi cánh cửa hàng ngàn lần rồi mà không ai chịu mở,”

Tin rằng mình đã gặp một kẻ tâm thần, tôi đề nghị, “Nào chúng ta cùng đi, về nhà tôi.”

Người chậm rãi ngẩng mặt, “Nếu ngươi biết ta là ai thì ngươi đã không mời ta về nhà.”

“Ông là ai?” Tôi hỏi, giọng run rẩy.

Người cất tiếng như âm thanh vang vọng của đại dương, “Ta là người làm đảo lộn thế gian, ta xây lại những gì mà các dân tộc đã hủy phá… Ta là cơn bão tố bứng nhổ mọi định kiến được vun trồng qua nhiều thời đại.

…Ta đến đem chiến tranh không phải hòa bình, bởi vì loài người chỉ hài lòng với những gì khốn khổ!”

Rồi thì, lệ rơi trên má, người đứng thẳng dậy. Trong vầng sáng bao quanh, người dang rộng tay. Khi nhận ra dấu đinh trên bàn tay người, tôi buông mình xuống đất, run rẩy khóc, “Ôi, Lạy Chúa Giê-xu người Na-xa-rét!”

Giọng đau buồn tột bực, người buông lời, “Mọi người đang làm lễ hội để tôn vinh Ta, đang sốt sắng tuân giữ truyền thống được đan dệt từ nhiều đời quanh danh Ta. Nhưng về phần Ta, Ta chỉ là một khách lạ lang thang trên khắp đất từ Đông sang Tây, mà chẳng một ai nhận biết Ta.  Con cáo có hang, chim trời có tổ, song Con Người không có chỗ gối đầu.”

Trong khoảnh khắc ấy, tôi mở to mắt, ngẩng đầu nhìn quanh, nhưng chẳng thấy ai ngoài những cột khói trước mắt. Chỉ có âm thanh run rẩy của sự tĩnh lặng của đêm vang vọng từ chốn sâu thẳm của cõi Vĩnh hằng. Trấn tĩnh lại, tôi nhìn đám đông đằng xa đang ca hát, chợt một giọng nói vang lên từ bên trong, “Chính sức mạnh che chở con tim khỏi bị tổn thương lại ngăn cản con tim vươn đến sự vĩ đại. Ca khúc được hát lên thật là ngọt ngào, song bài hát câm nín của con tim mới là tiếng nói thuần khiết của thiên đàng.”

chuyển ngữ truyện ngắn Eventide of the Feast của Kahlil Gibran
_____________________________________________________________________________

SA-TAN, truyện ngắn của Kahlil Gibran

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Advertisements

Chúa chúng ta là Đấng Quan Phòng mặc dù thường khi chúng ta không hiểu được phương cách Ngài sử dụng để tiếp trợ chúng ta.

Đọc tiếp »

Giám mục kính cẩn nghiêng mình trước ba ông lão; họ quay đi băng mình ra biển. Một tia sáng chiếu xuống nơi họ mất dạng, cho đến khi trời hửng sáng.

Đọc tiếp »

Ký thuật của các sách Phúc âm về sự giáng sinh và phục sinh của Chúa Giê-xu thể hiện những phương cách khác nhau Thiên Chúa đã chọn để thực hiện công việc của Ngài.

Đọc tiếp »

Ánh sáng thiên thượng phơi bày những điều ẩn giấu bên trong mà chúng ta không muốn nhìn thấy.

Đọc tiếp »

Giống các môn đồ khi Chúa bị đóng đinh  trên đồi Gô-gô-tha, chúng ta chỉ muốn né tránh thập tự giá – thập tự giá của Chúa Cơ Đốc và thập tự giá của chính chúng ta

Đọc tiếp »

Một khi chúng ta nâng  sở thích cá nhân lên ngang tầm của sự đoán định xấu tốt, chúng ta đang hạ thấp thẩm quyền đạo đức của mình, và đánh mất niềm tin của người khác khi chúng ta lên tiếng phê phán điều xấu.

Đọc tiếp »

Tất cả được ghi lại để cho chúng ta những bài học sâu sắc về Thiên Chúa và ân điển của Ngài. Ngài đã đến để cứu mọi người, ngay cả những kẻ bạo hành tình dục, như gia phả của Chúa Giê-xu đã ghi lại.

Đọc tiếp »

Chúng ta cần có sự khôn ngoan để nhận ra rằng ngay cả hậu quả nghiêm trọng của tội lỗi có thể là cơ hội để tội nhân trải nghiệm ân điển và sự cứu chuộc của Chúa .

Đọc tiếp »

Từ Kinh Thánh chúng ta có thể học hỏi nhiều điều về sự cầu nguyện, rồi chúng ta sẽ nhận ra rằng những nhân vật trong Kinh Thánh không phải lúc nào cũng cảm thấy dễ dàng khi cầu nguyện, và có lẽ họ cũng gặp những nan đề như chúng ta thường gặp.

Đọc tiếp »

Có phải Thiên Chúa đang nức lòng tìm kiếm một kẻ cầu thay, một người đủ dũng khí nài ép Ngài đi đến mức tận cùng của lòng thương xót?

Đọc tiếp »

Chúng ta đã quen với hình ảnh của một quản nhiệm hội thánh: là một CEO hơn là người chăm sóc bầy chiên. Chúng ta hiểu rõ tầm quan trọng của việc chuyển tải khải tượng, hoạch định, và tổ chức. Song, Chúa Giê-xu là người chăn bầy hơn là một CEO.

Đọc tiếp »

Tại sao có những lúc cuộc đời quá khó khăn? Tại sao đau khổ là một phần của đời người? Tác giả Thi Thiên nhắc chúng ta nhớ lại rằng Chúa luôn gần gũi với những tấm lòng tan vỡ. Chúng ta có thể học biết từ những nhân vật trong Kinh Thánh những gì cần làm khi tuyệt vọng.

Đọc tiếp »

Tại sao người nô lệ chấp nhận tôn giáo của chủ nô – rồi chuyển hóa tôn giáo ấy.

Đọc tiếp »

Tình dục là món quà quý báu Chúa ban cho chúng ta để tôn vinh Ngài qua sự hoàn thiện hôn nhân, thể hiện tình yêu, truyền giống, và vui hưởng lạc thú. Nền đạo đức tình dục Cơ Đốc tìm cách cực đại hóa niềm vui thỏa và lạc thú bằng cách thụ hưởng đặc ân này.

Đọc tiếp »

Không có gì đáng ngạc nhiên khi thấy các Cơ Đốc nhân đã thất bại trong sứ mạng thể hiện Chúa Giê-xu trong đời sống, bởi vì sự thay đổi trong Chúa đối với họ là quá khó và quá hiếm hoi. Đặc biệt là những người Tin Lành xem như đã định hướng đúng cho nếp sống nhưng thường khi lại thích khoe mẻ đạo đức và thánh khiết.

Đọc tiếp »

Sự an ủi của Chúa Thánh Linh đến và ngập tràn tâm hồn tôi. Tôi an nghỉ trong sự bình an của riêng mình, trong sự đùm bọc của cộng đồng, và ngày nay trong một gia đình theo truyền thống, ở đó có một người gọi tôi là “vợ”, và những người khác gọi tôi là “mẹ”.

Đọc tiếp »

Ta là cha đẻ mà cũng là mẹ đẻ của tội lỗi. Nếu tội lỗi biến mất khỏi đất, những kẻ chuyên chống trả tội lỗi cũng biến mất theo, cùng với gia đình và gia sản của họ.

Đọc tiếp »

Đối với tín hữu, ngày chết là ngày đăng quang, là ngày lễ cưới để hiệp một với Chúa Cơ Đốc. Được giải thoát khỏi tội lỗi, buồn rầu, đau khổ và mọi cám dỗ…

Đọc tiếp »

Nếu để lòng mình lắng xuống, chịu khiêm nhu thuận phục tìm kiếm sự soi dẫn của Chúa Thánh Linh, chúng ta sẽ thấy có sự tương đồng kỳ lạ giữa người Pha-ra-si thời Tân Ước với chúng ta ngày nay.

Đọc tiếp »

Dù với đức tin hoài nghi hay đức tin xác tín thì chúng ta được xưng công chính chỉ bởi một điều duy nhất: Thập tự giá.

Đọc tiếp »

Morris vẫn giữ bên mình một kỷ vật để nhắc nhở ông về quá khứ tội lỗi ấy – tấm thẻ tù nhân Trại giam Dartmoor.

Đọc tiếp »

Không có thẩm quyền nào khác cho người rao giảng Lời Chúa ngoài sự kêu gọi và sai phái từ chính Thiên Chúa

Đọc tiếp »


Chấp nhận Chúa Cứu Thế tức là chấp nhận điều kiện làm người: Chúng ta không còn bị đoán phạt. Lịch sử không còn là bi kịch. Sự chết đời đời không còn là định mệnh của chúng ta.

Đọc tiếp »

Mọi hình thái của đạo thật là sự thể hiện tình yêu thương và lòng nhân ái bất vụ lợi, bất cứ điều gì không phát xuất từ tình yêu thương không thể được xem là đức hạnh hoặc tôn giáo thật.

Đọc tiếp »

Một trong những thách thức lớn nhất đối với tín hữu Cơ Đốc là làm sao kiểm soát được những khát khao của mình hầu duy trì sự cân bằng thích đáng giữa những lựa chọn đầu tư cho đời này và sống cho đời sau.

Đọc tiếp »

Tôn giáo của họ là tôn giáo của sự quyết tâm, thay vì tôn giáo của đức tin và tình yêu thương, và của tấm lòng tan vỡ.

Đọc tiếp »

Khi cầu nguyện trở thành cuộc tranh đấu hơn là mối tương giao, tôi cứ lặp đi lặp lại cùng một lời nài xin rồi tự hỏi, “Chúa có lắng nghe?”

Đọc tiếp »

Biết bao triều đại, biết bao nền văn minh đã trỗi dậy rồi suy tàn. Lịch sử chứng minh rằng không có gì tạo dựng bởi bàn tay loài người có thể trường tồn. Chúng ta cần có một điều gì lớn hơn lịch sử, một điều gì vượt quá lịch sử.

Đọc tiếp »

Ngài đến trong hình hài bé nhỏ nhất mà con người có thể tưởng tượng ra: một tế bào trứng, rồi bào thai lớn lên trong lòng một trinh nữ khiêm nhu.

Đọc tiếp »

Trong hai trăm năm mươi năm qua, chưa có năm nào trôi qua mà không có ít nhất một buổi trình diễn trường ca Messiah của Handel.

Đọc tiếp »

Tôn giáo của anh em là gì? Có phải là sự công chính bề ngoài hoàn hảo nhất? Hãy tiến xa hơn nữa. Tôn giáo của anh em phải là tôn giáo của tấm lòng.

Đọc tiếp »

Trong ngày đoán xét, người Pha-ri-si sẽ đứng dậy mà lên án anh em. Vì sự công chính của họ vượt quá sự công chính của anh em như các từng trời cao hơn đất vậy!

Đọc tiếp »

Các thầy thông giáo được xem là những người khôn ngoan nhất, còn người Pha-ri-si là những người thánh thiện nhất.

Đọc tiếp »

Thường khi Ngài để chúng ta thắng, nhất là khi tâm điểm của cuộc tranh luận liên quan đến ơn thương xót của Ngài.

Đọc tiếp »

Không bệnh tật nào Chúa Giê-xu không thể chữa lành, không khuyết tật bẩm sinh nào ngài không thể hàn gắn, không ma quỷ nào ngài không thể trục xuất. Song, ngài từng gặp những người vô tín không thể thuyết phục, và những tội nhân không chịu hoán cải.

Đọc tiếp »

Chính sự tấn công dữ dội nhắm vào đức tin Cơ Đốc đã trở thành cơ hội lớn để trình bày Cơ Đốc giáo.

Đọc tiếp »

Tôn giáo càng tinh tuyền số người theo càng ít. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi chỉ có ít người chọn đường hẹp.

Đọc tiếp »

Chính các nhóm tín hữu quây quần với nhau để thờ phượng và học Kinh Thánh là bệ phóng giúp phát triển Phong trào Tin Lành ở Anh, rồi ở Mỹ.

Đọc tiếp »

Trong khi người Tin Lành tin rằng Thiên Chúa ban ơn giảng dạy cho những chức việc như sứ đồ và tiên tri, thì thẩm quyền tối hậu thuộc về Kinh Thánh, không thuộc về truyền thuyết của giáo hội.

Đọc tiếp »

Đấng thánh khiết tuyệt đối không khứng chịu tội ác, mà họ đối với Ngài chẳng khác gì “khói nơi lỗ mũi, như lửa cháy cả ngày.”

Đọc tiếp »

Chính họ đã chọn kiếp sống lang thang trong hoang mạc khi ngoan cố khước từ vâng phục mạng lịnh Chúa.

Đọc tiếp »

Ông còn  là nhà thần học viết bằng những phím đàn.

Đọc tiếp »

Khi một nhà quý tộc ca ngợi những thành quả của ông trong “lĩnh vực giải trí”, Handel trả lời rằng ông sáng tác để giúp con người tốt hơn, không phải để họ giải trí.

Đọc tiếp »

Có lẽ bạn đã nhầm lẫn. Không có đoạn văn nào trong Tân Ước nói rằng Thiên Chúa nhập vào thân xác Chúa Giê-xu.

Đọc tiếp »

Theo tôi, bạn nên đọc những phần khác nhau trong Cựu Ước lẫn Tân Ước, chứ không chỉ tập trung vào Tân Ước.

Đọc tiếp »

Ngay sau đó, Chúa Giê-xu nhấn mạnh rằng điều bất khả đối với loài người (người giàu vào nước Thiên Chúa) là điều khả dĩ đối với Thiên Chúa.

Đọc tiếp »

Nhiều câu hỏi đã được gởi đến Ben Witherington III – Học giả Kinh Thánh, Giáo sư môn Tân Ước tại Chủng viện Asbury. Ông cũng giảng dạy tại Chủng viện Thần học Ashland, Đại học High Point, Trường Thần học Duke, và Chủng viện Thần học Gordon-Conwell, Hoa Kỳ. Sau đây là một số trong các câu giải đáp của ông.

Đọc tiếp »

Phúc âm Ma-thi-ơ 5: 13

Các con là muối của đất, nhưng nếu muối mất vị mặn thì làm thế nào cho nó mặn lại được? Muối ấy trở nên vô dụng, phải ném bỏ đi và bị người ta chà đạp dưới chân.

Bài viết mới

lịch đăng bài viết

Tháng Mười Hai 2017
H B T N S B C
« Th7    
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031

chuyên mục

enarty.wordpress.com