Chúng ta cần có sự khôn ngoan để nhận ra rằng ngay cả hậu quả nghiêm trọng của tội lỗi có thể là cơ hội để tội nhân trải nghiệm ân điển và sự cứu chuộc của Chúa .

Thanh tẩy

Bạo lực tình dục lan tràn trong thế giới cổ đại, ngày nay cũng vậy. Các tác giả Kinh Thánh đã không che giấu, cũng không làm giảm nhẹ tình tiết những trường hợp này. Nhưng họ ghi lại những câu chuyện bạo lực và lạm dụng tình dục cách chi tiết – câu chuyện của Ta-ma quá dài đến nỗi người đọc tự hỏi mục đích của tác giả là gì khi chen câu chuyện dài này vào giữa chuyện kể vể cuộc đời của Giô-sép? và tại sao Tân Ước ca ngợi gương sáng của những nhân vật như Áp-ra-ham và Đa-vít mà không chịu giấu kín những tội lỗi của họ?

Những quyển gia phả thời cổ đại thường ghi chép đầy đủ về những người cha nổi bật mà thường bỏ quên các bà mẹ, hoặc tránh né những chuyện không hay. Nhưng gia phả của Chúa Giê-xu được chép trong Phúc âm Ma-thi-ơ theo một mô thức khác. Trong đó có tên của bốn phụ nữ, đây đáng được xem là điều kỳ lạ. Người phụ nữ đầu tiên được nhắc đến không phải là Ê-va, Sa-ra, hay Ma-ri, nhưng là cô gái mại dâm mộ đạo Ta-ma. Người thứ hai, Ra-háp, cũng là một gái mại dâm. Người thứ ba là một góa phụ, Ru-tơ – hành động của bà, “đi nhè nhẹ đến giở mền dưới chân Bô-ô và nằm xuống” có thể được xem là xốc nổi và bất chấp gia phong. Người phụ nữ thứ tư được nhắc đến như là “vợ của U-ri” – Bát-sê-ba, nạn nhân của một vụ cưỡng bức do một ông vua quyền thế.

Nhiều mục sư và tác gia thích loại bỏ tên của những phụ nữ này khỏi gia phả của Chúa Giê-xu, xem họ là người ngoại bang. Tuy nhiên, chúng ta không thể không nói về tội lỗi của Áp-ra-ham và Đa-vít, họ là thủ phạm không phải là nạn nhân. Khi thảo luận về những vụ tai tiếng tình dục, chúng ta cảm thấy thoải mái khi tập trung vào phái yếu hơn là nói về quý ông. Thường khi chúng ta tỏ ra nghi ngờ – đôi lúc kết án – những nạn nhân.

Song, Cựu Ước dành cho nạn nhân quyền suy đoán vô tội. Lấy thí dụ, Phục truyền luật lệ ký 22: 25 – 27 phác thảo tình huống xảy ra nếu một cô gái đã đính hôn bị cưỡng bức ngoài đồng vắng vẻ. Rất rõ ràng: Nếu một phụ nữ bị cưỡng bức ngoài đồng vắng vẻ, người đàn ông sẽ bị xử tử. Lời chứng của người phụ nữ được xem là đầy đủ để kết tội kẻ gây án. Không giống hệ thống pháp lý của chúng ta, Luật Môi-se tôn trọng quyền suy đoán vô tội của phụ nữ.

Thiên Chúa thiết lập luật pháp theo cách ấy để dân sự Ngài bảo vệ phụ nữ. Không may thay, không phải tất cả phụ nữ đều được bảo vệ, như chúng ta thường thấy mỗi ngày. Những người đàn ông đầy quyền lực – trong đó có những người tin Chúa – sử dụng địa vị của họ để lạm dụng những phụ nữ yếu đuối. Áp-ra-ham hưởng lợi nhờ nhượng vợ. Giu-đa cùng con trai, Ô-nan, lợi dụng Ta-ma; Giu-đa còn tính chuyện giết Ta-ma. Đa-vít sử dụng quyền lực chính trị của mình để có được điều giống như “tình qua đêm” với Bát-sê-ba.

Chúa đã can thiệp để bảo vệ những phụ nữ vô vọng. Ngài khiến dịch lệ đến để Pha-ra-ôn dừng tay, nhờ đó mà Sa-ra được giải thoát. Ngài giết Ô-nan và dùng Ta-ma chống lại Giu-đa. Ngài sai Na-than đến quở trách Đa-vít vì tội cướp “con chiên nhỏ” của người láng giềng.

Chúa đã cứu những người phụ nữ khỏi bị lạm dụng, nhưng tại sao Ngài không hành động sớm hơn? Tại sao Ngài không bảo vệ những phụ nữ ngày nay bị cưỡng bức trong khuôn viên đại học, tại nhà thờ, hoặc tại nhà riêng do những người đàn ông họ quen biết hoặc ngay cả những người thân thích? Tôi không biết. Như chúng ta thấy trong Kinh Thánh, không phải lúc nào Chúa cũng can thiệp. Chúa cứu các con gái của Lót khỏi tay những kẻ dâm dục ở Sô-đôm (Sáng 19: 1 – 29), nhưng Ngài đã không gìn giữ Lót khỏi âm mưu của hai cô con gái của ông (Sáng 19: 30 – 38), hoặc bảo vệ cô vợ bé của người Lê-vi khỏi những kẻ dâm loạn thành Gi-bê-a (Các Quan Xét 19).

Luôn là một sự huyền nhiệm đối với chúng ta tại sao Chúa chọn bảo vệ người này mà không hành động đối với người kia. Tuy nhiên, chúng ta biết rằng Chúa mong đợi con dân Chúa nhân danh Ngài mà hành động bất kỳ lúc nào chúng ta có thể. Một điều chúng ta có thể làm là ủng hộ những tổ chức đang cố cứu giúp và bảo vệ nạn nhân những vụ mua bán phụ nữ. Các giáo hội có thể dự phần với các tổ chức địa phương đấu tranh chống lại nạn lạm dụng tình dục. Chúng ta cũng cần dành cho các nạn nhân quyền suy đoán vô tội. Họ cần tình yêu thương và sự hỗ trợ từ chúng ta.

Nếu xét theo những hậu quả nghiêm trọng gây ra do tội lạm dụng tình dục như cưỡng bức, làm thế nào mà những thủ phạm như Đa-vít thoát khỏi sự trừng phạt? Không chỉ ông thoát chết – luật Môi-se xử tử kẻ phạm tội hiếp dâm – mà vẫn tiếp tục trị vì. Chính trị gia và mục sư ngày nay chắc chắn sẽ mất chức vì những tội danh như thế.

Câu trả lời ngắn gọn là Đa-vít đã chân thành ăn năn. Sau khi nghe Na-than quở trách, ông xưng nhận, “Tôi đã phạm tội” (II Sa-mu-ên 12: 13). Ông cũng đã viết một thi thiên sám hối, nài xin ơn thương xót của Chúa:

Đức Chúa Trời ôi! Xin thương xót con
Theo lòng nhân từ của Chúa;
Xin xóa các sự vi phạm con
Theo đức bác ái của Chúa (Thi Thiên 51: 1).

Đa-vít phạm tội đáng chết, nhưng Chúa đã thương xót và tha thứ.
Song, chúng ta phải hiểu như thế nào về những trường hợp khác được chép trong Cựu Ước khi tội nhân ăn năn vẫn bị xử chết? A-can, bị xử tử sau khi nhận tội giấu chiến lợi phẩm khi chiếm thành Giê-ri-cô mặc dù Chúa đã nghiêm cấm (Giô-suê 7). Có thể do tội lỗi của A-can mà dân sự mất 36 người trong chiến trận, lớn hơn số chiến binh cùng chết với U-ri do âm mưu của Đa-vít. Cũng có thể do Đa-vít đã hết lòng vì Chúa, nhiều lần sẵn sàng hi sinh mạng sống mình vì Chúa, vì sự vinh hiển của Ngài, và vì dân Ngài (I Sa-mu-ên 17; 23; 24; 26). Tuy nhiên, nội dung những ký thuật không giải thích rõ ràng tại sao Chúa đưa ra án phạt cao nhất trong một số trường hợp (A-can; U-xa trong II Sa-mu-ên 6; người lượm củi trong Dân số ký 15: 32-36; A-na-nia và Sa-phi-ra trong Công vụ 5: 1-11) lại tỏ ra khoan dung trong những trường hợp khác (Đa-vit; Ca-in trong Sáng Thế Ký 4; người phụ nữ ngoại tình trong Giăng 8).

Forgiveness

Chúng ta không thể giải thích tại sao Chúa không giết Đa-vít, song điều đó không có nghĩa ông không phải gánh chịu hậu quả do tội lỗi ông gây ra. Đổ máu, huynh đệ tương tàn, và những cuộc chính biến đánh dấu giai đoạn cuối của triều đại Đa-vít (II Sa-mu-ên 13 – I Các Vua 2). Hai con trai của Đa-vít, Am-môm và Áp-sa-lôm, phạm tội cưỡng bức- cả hai đều bị giết. Chúa đã phán với Đa-vít qua tiên tri Na-than rằng nhà ông sẽ bị đoán phạt, “từ trong chính nhà ngươi, Ta sẽ khiến tai họa giáng trên ngươi” (II Sa-mu-ên 12: 10-12). Lời cảnh báo này đã khiến Đa-vít chú tâm và ngăn ông tái phạm.

Hậu quả của tội bạo hành tình dục là rất nghiêm trọng, nhưng ơn thương xót của Chúa dành cho những tội nhân hối cải còn lớn hơn. Khi nói về nạn bạo hành tình dục và tìm cách giúp đỡ các nạn nhân, chúng ta cũng cần nhớ rằng ân điển của Chúa có sức mạnh lớn hơn tội lỗi của con người. Kinh Thánh dạy rằng khi con người sống tội lỗi thì Chúa bày tỏ ân điển. Không chỉ tha thứ kẻ có tội ăn năn, Ngài còn an ủi, thêm sức, và chữa lành các nạn nhân. Chúa Giê-xu – về gia phả là dòng dõi của cả những nạn nhân lẫn các thủ phạm nạn bạo hành tình dục – đã đến để cứu chuộc không chỉ những người ấy mà còn tất cả chúng ta.

Phúc âm dạy rằng quyền năng của sự cứu rỗi là trọn vẹn. Mặc khác, tội bạo hành tình dục cần phải được xem là rất nghiêm trọng. Chúng ta không thể bỏ qua hoặc xem thường khi tệ nạn này xuất hiện trong cộng đồng chúng ta. Chúng ta cần nhìn thấy những gì nạn nhân của chúng phải gánh chịu, và cần nói ra cho mọi người đều rõ. Lấy thí dụ, nếu một thành viên của hội thánh xưng nhận tội cưỡng bức, chúng ta cần trình báo cho cảnh sát ngay lập tức. Song, chúng ta cũng cần trình bày cho người ấy thông điệp tha thứ của Chúa, biết rằng Chúa kêu gọi chúng ta đem ân điển Ngài đến những ai chấp nhận gánh chịu hậu quả những gì mình gây ra khi họ xưng nhận tội lỗi. Chúng ta cần có sự khôn ngoan để nhận ra rằng ngay cả hậu quả nghiêm trọng của tội lỗi có thể là cơ hội để tội nhân trải nghiệm ân điển và sự cứu chuộc của Chúa (Hêb. 12: 7 – 11). Chúa sửa phạt con cái Ngài và sử dụng sự trừng phạt của loài người như là một phần trong sự dạy dỗ của Ngài dành cho họ.

Kinh Thánh dạy rằng Chúa hành động qua những con người bất toàn. Kinh Thánh không né tránh, nhưng vẫn thuật lại những trường hợp bạo hành tình dục. Không có lý do gì để chúng ta tránh né hoặc làm giảm nhẹ hậu quả của tệ nạn này. Hãy trình bày đúng sự thật. Tội lỗi và hậu quả thảm khốc của chúng. Song, hãy nhớ rằng Chúa vẫn hành động trong những tình huống này để cứu chuộc tội nhân.

trích lược từ David Was a Rapist, Abraham Was a Sex Trafficker của David T. Lamb, Tạp chí Christianity Today, 22/10/2015

—————-

KINH THÁNH VÀ NHỮNG TRƯỜNG HỢP LẠM DỤNG TÌNH DỤC (1)

Advertisements