Sự an ủi của Chúa Thánh Linh đến và ngập tràn tâm hồn tôi. Tôi an nghỉ trong sự bình an của riêng mình, trong sự đùm bọc của cộng đồng, và ngày nay trong một gia đình theo truyền thống, ở đó có một người gọi tôi là “vợ”, và những người khác gọi tôi là “mẹ”.

Đối với tôi, cái tên Giê-xu thật khó nuốt, làm tôi mắc nghẹn ở cổ mà không cách gì khạc ra được. Bất cứ ai nhắc đến tên ấy đều khiến tôi giận dữ và cảm thấy thương hại cho họ. Người Cơ Đốc thường ít đọc sách mà lại hay tìm kiếm cơ hội để chen những câu Kinh Thánh vào mọi cuộc nói chuyện, theo kiểu quyết đoán và áp đặt.

Xuẩn ngốc, nhạt nhẽo, thích áp đảo, là những hình dung từ thường xuất hiện khi tôi nghĩ đến người Cơ Đốc và chúa của họ, Giê-xu.

Lẽ ra tôi cũng có thể chịu đựng được Giê-xu và đám môn đệ hung hăng của ông ấy nếu không nghe phát biểu của Pat Robertson tại Đại hội Đảng Cộng hòa năm 1992, “Chủ nghĩa nữ quyền khuyến khích phụ nữ bỏ chồng, giết trẻ con, mê bùa chú, hủy phá chủ nghĩa tư bản, và trở thành đồng tính nữ.”

Là một giáo sư đại học, giảng dạy ngữ văn Anh  và phụ nữ học, tôi đang trên đường hoàn thiện mình như là một con người cấp tiến kiên định. Tôi quan tâm đến đạo đức, công lý, và lòng trắc ẩn. Cuồng nhiệt với thế giới quan của Freud, Hegel, Marx, và Darwin, tôi đấu tranh cho những con người bị tước đoạt.

Sau khi một quyển sách của tôi được phát hành, tôi sử dụng vị trí của mình để mở rộng sự ủng hộ của công chúng dành cho một giáo sư khuynh tả và là một người đồng tính nữ. Tôi đang vui hưởng một cuộc sống hạnh phúc, có ý nghĩa, và đầy trọn. Người bạn tình chia xẻ với tôi những mối quan tâm chính: hoạt động chống AIDS, cải thiện sức khỏe trẻ em, chống nạn mù chữ ở trẻ em, cứu giúp thú vật bị bỏ rơi, gia nhập một nhà thờ theo thuyết phổ độ…v..v.., chúng tôi là những công dân tốt và biết quan tâm đến người khác.  Cộng đồng đồng tính luôn xem trọng lòng hiếu khách và ứng dụng đức tính này vào cuộc sống cách thuần thục, nhất quán, và tận tụy.

Khi bắt đầu nghiên cứu về một nhóm hữu khuynh trong chính trường Mỹ và thái độ của họ đối với người đồng tính, tôi phải đọc một quyển sách tôi tin là đã khiến quá nhiều người lạc lối: Kinh Thánh. Trong khi tìm kiếm một học giả Kinh Thánh để hỗ trợ  cho công trình nghiên cứu, tôi khởi sự tấn công bộ ba đáng ghét: Giê-xu, Đảng Cộng hòa, và chế độ phụ quyền, qua một bài viết đăng trên một tờ báo địa phương. Đó là năm 1997.

Quá nhiều phản ứng đối với bài viết đến nỗi tôi phải đặt hai hộp đựng thư ở hai góc bàn viết: một chứa thư ủng hộ, cái kia dành cho thư đả kích. Tuy nhiên, có một bức thư mà tôi không biết nên bỏ vào hộp nào, gởi từ Ken Smith, Quản nhiệm Nhà thờ Trưởng Lão Cải cách Syracuse. Ken khuyến khích tôi xem xét những tra vấn: Làm sao chị có thể tìm ra những câu giải thích? Làm sao chị biết chị đúng? Chị có tin Chúa không? Ken không tranh luận với tôi nhưng chỉ yêu cầu tôi bảo vệ những giả định tôi đã nêu. Bởi vì không biết phải trả lời như thế nào, tôi vất bỏ lá thư.

Nhưng ngay trong đêm ấy, tôi tìm lại lá thư, đặt  trên bàn viết và đối diện với nó suốt một tuần lễ. Là một nhà trí thức hậu hiện đại, tôi giải thích sự việc theo duy vật sử quan, nhưng Cơ Đốc giáo là siêu nhiên. Bức thư của Ken làm rạn nứt dự án của tôi.

Butterfield

Rosaria Champagne Butterfield

Trong hai năm kế tiếp, Ken đã đem hội thánh đến với tôi, một người ngoại đạo. Ken không chế giễu khuynh hướng giới tính của tôi mà chỉ muốn kết bạn. Tôi nhận lời ăn tối với Ken  với mục đích chuẩn bị cho cuộc nghiên cứu của tôi.

Nhưng mọi việc diễn tiến theo chiều hướng khác. Ken và vợ anh, Floy,  trở thành bạn của tôi, và bước vào thế giới của tôi. Họ gặp bạn bè tôi, trao đổi sách, và đàm đạo với nhau về giới tính và chính trị. Khi chúng tôi dùng bữa với nhau, Ken cầu nguyện theo cách mà tôi chưa bao giờ nghe trước đây. Trong mối tương giao mật thiết với Chúa, lời cầu nguyện bộc lộ sự yếu đuối của một con người. Ken ăn năn xưng tội, và tạ ơn Chúa về mọi sự. Chúa của Ken là đấng thánh khiết nhưng đầy lòng thương xót. Bởi vì Ken và Floy không mời tôi đi nhà thờ, tôi cảm thấy an toàn khi kết bạn với họ.

Tôi khởi sự đọc Kinh Thánh, ngấu nghiến đọc. Chỉ trong một năm, tôi đã đọc nhiều lần những bản dịch khác nhau. Một người bạn cảnh báo, “Kinh Thánh đang làm thay đổi bạn”. Tôi hỏi lại, “Sẽ ra sao nếu đó là sự thật? Nếu Giê-xu có thật và là Chúa phục sinh? Nếu chúng ta đang sai lầm?”

Dù đối kháng với những quan điểm của Kinh Thánh, tôi tiếp tục đọc. Dần dà, Kinh Thánh chiếm hữu tôi, và phủ lấp thế giới của tôi. Nhưng tôi hết sức mình đương cự lại. Rồi đến một sáng Chúa nhật, tôi bật dậy khỏi chiếc giường chia xẻ với người bạn tình đồng tính, một giờ sau tôi ngồi trên hàng ghế trong Nhà thờ Trưởng Lão Cải cách Syracuse. Viễn tượng tôi và những người tôi yêu quý bị chìm đắm trong lửa địa ngục nuốt chửng tôi như những cơn sóng dữ và giữ chặt tôi với sức mạnh khủng khiếp. Tôi vùng vẫy chống cự. Tôi không muốn và không cần điều này.

Song, lời Chúa cuồn cuộn tiến vào thế giới của tôi như những đợt sóng triền miên. Trong một ngày của Chúa, Ken giảng luận về Phúc âm Giăng 7: 17, “Nếu ai sẵn lòng làm theo ý muốn của Thiên Chúa, người ấy sẽ thông hiểu đạo” (NKJV). Câu Kinh Thánh này đã mở mắt tôi để nhận ra vũng cát lầy lâu nay tôi bị chìm lún. Tôi là một nhà trí thức. Tôi được trả tiền để đọc sách và viết về chúng. Tôi tin rằng trong mọi lãnh vực của cuộc sống cần phải hiểu biết trước khi tuân phục. Tôi muốn Chúa chỉ cho tôi thấy, theo cách của tôi, tại sao đồng tính luyến ái là tội lỗi. Tôi muốn xét đoán chứ không để bị xét đoán.

Nhưng câu Kinh Thánh ấy hứa ban  sự hiểu biết sau khi tuân phục. Tôi đấu tranh với vấn nạn: Tôi có thực sự muốn hiểu bản chất của đồng tính luyến ái theo quan điểm của Chúa, hay đơn giản là tôi chỉ muốn tranh cãi với Ngài? Đêm ấy, tôi cầu nguyện xin Chúa ban cho tôi tấm lòng vâng phục trước khi hiểu được vấn đề. Tôi miệt mài khẩn nài cho đến hừng đông. Soi mình trong gương, thấy mình vẫn như xưa. Nhưng khi soi lòng mình qua lăng kính của Kinh Thánh, tôi tự hỏi, là người đồng tính nữ có phải do lỗi từ bản chất? Nếu Chúa Giê-xu có thể phân chia thế giới, phân chia hồn với linh, khớp với tủy,  thì Ngài cũng có thể khiến bản chất thật của con người tôi thắng hơn? Tôi là ai? Ngài muốn tôi trở nên con người mới như thế nào?

Rồi thì, tôi đến với Chúa Giê-xu với tấm lòng rộng mở. Trong cuộc đấu tranh này, Ken bên cạnh tôi. Floy bên cạnh tôi. Hội thánh vẫn luôn cầu thay cho tôi cũng ở bên cạnh tôi. Chúa Giê-xu đã đắc thắng. Lòng tôi tan vỡ. Tôi tin rằng nếu Chúa Giê-xu đã đắc thắng sự chết thì Ngài cũng có thể thay đổi con người tôi. Sự an ủi của Chúa Thánh Linh đến và ngập tràn tâm hồn tôi. Tôi an nghỉ trong sự bình an của riêng mình, trong sự đùm bọc của cộng đồng, và ngày nay trong một gia đình theo truyền thống, ở đó có một người gọi tôi là “vợ”, và những người khác gọi tôi là “mẹ”.

Tôi không hề quên huyết của Chúa Giê-xu đã đổ ra  để tôi được sống.

Rosaria Champagne Butterfield là tác giả quyển The Secret Thoughts of an Unlikely Convert (NXB Crown & Covenant). Bà sống với gia đình ở Durham, North Carolina, Hoa Kỳ, chồng bà là Quản nhiệm Nhà thờ Trưởng Lão Durham.

trích My Train Wreck Conversion của Rosaria Champagne Butterfield, Tạp chí Christianity Today, 7/2/2013

Advertisements