Mọi hình thái của đạo thật là sự thể hiện tình yêu thương và lòng nhân ái bất vụ lợi, bất cứ điều gì không phát xuất từ tình yêu thương không thể được xem là đức hạnh hoặc tôn giáo thật.

Một sai lầm khác vẫn thường bắt gặp trong nỗ lực phục hưng hội thánh, đó là sự thiếu nhận thức đúng đắn trong giảng luận, ấy là do các khái niệm về đạo thật không hề được hình thành và phát triển trong tâm trí của các diễn giả.
Nhiều lần tôi sửng sốt đến đau đớn khi biết rằng chỉ có rất ít nhà thuyết giảng nhận chân được đạo thật. Đông đảo người nghe đã đồng nhất tôn giáo với một vài cảm giác và cảm xúc, cùng trạng thái thụ động của trí tuệ. Vì vậy, khi nhắc đến tôn giáo họ chỉ nói về cảm xúc. Tôi cảm nhận như thế. Đối với họ, tôn giáo hầu như, nếu không phải hoàn toàn, chỉ đơn giản là một vài trạng thái của cảm xúc. Nếu như thế thì chẳng có tôn giáo gì ở đây cả.

Đám đông xem tôn giáo chủ yếu là ước muốn chứ không phải là sự  lựa chọn và hành động của ý chí; như vậy không phải là tôn giáo nếu từ “ước muốn” được hiểu theo  nghĩa thụ động. Những người khác xem tôn giáo là một vấn đề pháp lý, theo đó lương tâm thúc đẩy chúng ta hoàn thành một số công việc gọi là nghĩa vụ.

Thật vậy, hầu như có đủ mọi nhận thức lệch lạc về đạo thật. Bởi vì người ta không hiểu biết gì hết về bản chất của tội lỗi hoặc bản chất của sự thánh khiết. Sự vị kỷ chưa bao giờ là tội lỗi trong mắt của các nhà hoạt động tôn giáo chuyên nghiệp.

Khi có cơ hội luận giải về sự vị kỷ, tôi vẫn thường ngạc nhiên khi thấy rất nhiều nhà hoạt động tôn giáo chuyên nghiệp tỏ vẻ kinh ngạc  như thể đó là  điều mới lạ lắm, khi  họ nghe đến ý tưởng cho rằng sự vị kỷ là hoàn toàn đối nghịch với đạo thật. Trong một lần đến thuyết giảng tại một trong những thành phố của chúng ta, tôi cố sức trình bày về Cơ Đốc giáo thật, giải thích rằng đạo thật là tôn giáo của tình yêu thương và lòng nhân ái trọn lành đối với mọi người. Ý niệm này xem ra là hoàn toàn xa lạ đối với nhiều nhà hoạt động tôn giáo chuyên nghiệp.
Trong một trường hợp sau khi chủ đề này được giải thích cặn kẽ cho đến khi cử tọa thấu hiểu thì một chấp sự đến gặp tôi sau giờ nhóm, nói rằng ông không tin là có đến mười tín hữu Cơ Đốc thật có mặt trong thành phố này, một phụ nữ cũng đến bảo rằng bà biết chỉ có một người trong nhà thờ của bà là người có tôn giáo của lòng nhân ái. Hết thảy những người còn lại, theo như bà biết, đang sống dưới sự thống trị của tính vị kỷ.

Nếu tôi không lầm, chúng ta cần thẳng thắn để có thể nhận thức đúng đắn về vấn đề này. Đây là lúc chúng ta cần có sự phân biệt rõ ràng cho đến khi  đạo thật được phát triển đầy đủ. Nếu không, các tân tín hữu sẽ mắc phải vô số sai lầm.
Trong thư sau tôi sẽ trình bày chi tiết những sai lầm này, ở đây tôi chỉ có thể nói rằng điều hết sức quan trọng là mọi người cần phải biết tôn giáo thật là gì. Câu trả lời được tóm tắt trong ba từ: tình yêu thương; mọi hình thái của đạo thật là sự thể hiện tình yêu thương và lòng nhân ái bất vụ lợi,  và bất cứ điều gì không phát xuất từ tình yêu thương không thể được xem là đức hạnh hoặc tôn giáo thật.  Tân tín hữu  cần được chỉ dẫn cặn kẽ rằng trải nghiệm qui đạo nghĩa là yêu Thiên Chúa với tất cả tấm lòng. Ăn năn nghĩa là từ bỏ tính vị kỷ, và để lòng mình đầu phục Ngài.

Tóm lại, điều trước tiên và duy nhất họ cần phải làm là hết lòng kính yêu Thiên Chúa và yêu người lân cận như chính mình, không có tình yêu thương ấy, bất kỳ điều gì họ làm đều không phải là đạo thật.

trích Letters On Revival – No. 5 của Charles Finney

___________________________________________________________________________________________________________

NHỮNG BƯỚC CHÂN LỖI NHỊP (1)

Advertisements