Trong khi người Tin Lành tin rằng Thiên Chúa ban ơn giảng dạy cho những chức việc như sứ đồ và tiên tri, thì thẩm quyền tối hậu thuộc về Kinh Thánh, không thuộc về truyền thuyết của giáo hội.

Có nhiều sự kiện trong Kinh Thánh xảy ra ở Ai Cập, thế nhưng tại sao các kim tự tháp không hề được nhắc đến trong Kinh Thánh?

PYRAMIDS

Chắc chắn đã có một số kim tự tháp trong thời Môi-se (khoảng năm 1300 TCN), nhưng hầu hết thời gian dân Israel ngụ cư ở Ai Cập, họ không sống gần đồng bằng Giza, địa điểm xây dựng các kim tự tháp. Có lẽ dân Israel sống tại các thành phố tích trữ lương thực, vì vậy  Môi-se đã đến cung điện ở Memphis, không phải ở đồng bằng Giza.

Cũng cần biết rằng thời ấy Israel là dân du mục, không phải là những nhà xây dựng tài năng, cho đến khi vương quốc của họ được thành lập.

Dù ngưỡng mộ những công trình kiến trúc vĩ đại như các kim tự tháp, chúng ta cũng nên nhớ đến câu chuyện Tháp Ba-bên chép trong Sáng Thế Ký 11: 1 – 9.

Trong kinh sách các tôn giáo, từ “Thiên Chúa” hoặc “Thượng Đế” được dùng để chỉ một thần linh nam giới, tại sao?

Chỉ có thể hiểu được ý nghĩa của từ ngữ khi đặt chúng trong bối cảnh xuất xứ. Tất cả tôn giáo lớn trên thế giới đều đến từ các nền văn hóa phụ hệ. Hơn nữa, kinh sách của các tôn giáo này cũng được viết bởi nam giới.

Các tác giả Do Thái giáo và Cơ Đốc giáo, vì không muốn bị ngộ nhận với một số tín ngưỡng phồn thực vào thời ấy, đã viết về Thiên Chúa như là nam giới.

Trong truyền thống Cơ Đốc, Thiên Chúa được gọi là “Cha” bởi vì Ngài thực sự là cha của Chúa Giê-xu. Chúa Giê-xu đã dạy môn đệ gọi Thiên Chúa theo cách Ngài gọi, như trong Bài Cầu nguyện chung (Phúc âm Ma-thi-ơ 6: 9 – 13).

Ngôn ngữ nào được sử dụng trong Vườn Eden?

Theo một truyền thuyết lâu đời của Do Thái giáo, trong Vườn Eden người ta nói tiếng Hebrew, cũng là ngôn ngữ của Thiên Chúa.

Căn cứ vào  hai dòng sông được chép trong Sáng Thế Ký 1 – 2, có lẽ đó là một ngôn ngữ thuộc hệ Semitic hoặc là môt ngôn ngữ cổ ở vùng Cận Đông.

Tại sao người Tin Lành vội vàng bác bỏ giáo thuyết về quyền tối thượng của Phi-e-rơ và lịch sử kéo dài 1.500 năm? Có phải họ không tin rằng Chúa Cơ Đốc đã dành cho hội thánh thẩm quyền giáo huấn, hoặc như điều người Công giáo chúng tôi gọi là Quyền Giáo huấn của Giáo hội (Magisterium)?

Ý niệm về quyền tối thượng của Phi-e-rơ đã bỏ qua ký thuật trong Kinh Thánh cho thấy Gia-cơ, chứ không phải Phi-e-rơ, là nhà lãnh đạo hội thánh thời kỳ sơ khai ở Jerusalem (xem Công vụ 15). Theo Phao-lô,  ba vị sứ đồ Gia-cơ, Phi-e-rơ,  và Giăng được xem là đồng lãnh đạo hội thánh (xem Ga-la-ti 1 – 2).

Trong khi người Tin Lành tin rằng Thiên Chúa ban ơn giảng dạy cho những chức việc như sứ đồ và tiên tri, thì thẩm quyền tối hậu thuộc về Kinh Thánh, không thuộc về truyền thuyết của giáo hội về Phi-e-rơ hoặc bất cứ ai khác, đặc biệt là khi truyền thuyết ấy không dựa trên Kinh Thánh.

Người Tin Lành hiểu rằng lời của Chúa Giê-xu chép trong Ma-thi-ơ 16: 18-20 (“Ta sẽ lập hội thánh ta trên đá này”) là nói về đức tin của Phi-e-rơ là nền tảng của hội thánh, không phải là đặc quyền dành cho một cá nhân.

Kinh Thánh dạy chúng ta chớ lo lắng về tiền bạc. Tôi không phải làm việc, nhưng sống nhờ một món lợi tức cố định. Như vậy, tôi có thể chi tiêu cách khôn ngoan, hào phóng giúp đỡ người túng thiếu, và dâng tiền cho hội thánh của tôi? Thu nhập của tôi là 1.065 đôla mỗi tháng, nhưng tôi chi tiêu khoảng 1.700 đôla. Tôi là một kẻ ngu dại?  Tôi tin rằng Chúa sẽ đáp ứng mọi điều tôi muốn và tôi cần. Hay là tôi đã hiểu sai giáo huấn của Kinh Thánh?

MONEYBạn đã hiểu sai những gì Kinh Thánh nói về tiền bạc. Chúa không hứa đáp ứng mọi điều bạn muốn, đặc biệt là khi bạn đang sống trong một nền văn hóa tiêu dùng như hiện nay. Tương tự, Chúa không hề hứa luôn luôn cung ứng tiền bạc dư dật cho bạn nếu bạn tỏ ra hào phóng khi ban cho.

Trong câu chuyện người đàn bà góa dâng tiền (Phúc âm Mác 12: 41-44), Chúa Giê-xu không đề cao việc dâng tiền rộng rãi, đúng hơn Ngài tán dương tấm lòng hi sinh của một người nghèo, cũng không gợi ý rằng người ấy sẽ được đền bù nhiều hơn.

Nên cẩn thận với phúc âm hưng thịnh và chữa bệnh, bởi vì giáo thuyết này không phù hợp với lời dạy của Chúa Giê-xu – thí dụ như Dụ ngôn Người giàu và La-xa-rơ (Phúc âm Lu-ca 16: 19-31).

Thật vậy, Chúa Giê-xu đã cảnh báo về nguy cơ sự giàu có khiến chúng ta mất phần trên thiên đàng.

Ben Witherington III là Học giả Kinh Thánh, Giáo sư môn Tân Ước tại Chủng viện Asbury. Ông cũng giảng dạy tại Chủng viện Thần học Ashland, Đại học High Point, Trường Thần học Duke, và Chủng viện Thần học Gordon-Conwell, Hoa Kỳ. Trên đây là một số trong những câu giải đáp cho nhiều câu hỏi đã gởi đến  ông.

Advertisements